Thế giới Phái- một nhà lưu niệm với
các tác phẩm của danh họa Bùi Xuân Phái đă được khai
mạc tại nhà riêng của cố họa sĩ tại 87 phố Thuốc Bắc
(Hà Nội)

Đây không chỉ là nơi gặp gỡ lư tưởng
của giới họa sĩ, bạn bè và những người yêu tranh Bùi
Xuân Phái mà có thể c̣n là điểm đến thú vị đối với
những du khách ở xa đến thăm Hà Nội sau khi đă “mỏi
chân” với 36 phố phường. Người thực hiện điều này
không ai khác là họa sĩ Bùi Thanh Phương, người con
duy nhất theo nghiệp cầm cọ của cha
Ngôi nhà 87 Thuốc Bắc đă chứng
kiến cuộc đời và sự nghiệp của người hoạ sĩ lỗi lạc bậc
thầy này, từ lúc ông sinh ra, lớn lên và đến khi ông
trút hơi thở cuối cùng để trở về với cát bụi, "Ôi cát
bụi tuyệt vời,mặt trời soi một kiếp rong chơi..."

Tôi đă chứng kiến giây phút cuối
cùng của ông và không thể quên được cặp mắt ấy,cái nh́n
choáng váng nghi hoặc ấy. BXPhái tỏ ra b́nh thản và
dường như không luyến tiếc trần thế,nhưng trần thế luyến
tiếc ông,người họa sĩ tài hoa đă để lại dấu ấn đậm sâu
của ḿnh qua hàng ngàn bức họa mà ông đă để lại cho đời.
Không gian triển lăm được chia
thành ba khu vực (ba căn pḥng) mỗi pḥng dự kiến sẽ
trưng bày từng chủ đề mà họa sĩ đă sáng tác,nhiều tranh
được trưng bầy nhất vẫn là đề tài Phố Cổ Hà Nội.
Dạo qua từng ô cửa nghệ thuật,
người xem như hiểu thêm về lịch sử hội họa của xứ sở
ḿnh và cả những khuynh hướng nghệ thuật được họa sĩ thể
hiện. Những quan điểm sáng tác, ảnh hưởng về điều kiện
xă hội, cũng được tác giả khắc họa rất rơ trên từng tác
phẩm của ḿnh qua từng giai đọan.
Cùng một góc phố Hàng Mắm hay Hàng
Bạc,Hàng nón hay Hàng Khoai,Bùi Xuân Phái cho ta thấy vô
vàn biến tấu,không trùng lặp,mỗi bức tranh chứa đựng một
tâm trạng ,riêng biệt,lung linh ở mỗi bức một sắc độ ánh
sáng khác.
Không thể biết được bao lần ông đă
trở lại đề này cùng t́nh yêu mê cuồng với Hà Nội ,với
ngôi đền Bạch Mă,với cây đa Ngơ Gạch,với những tấm bia
Văn Miếu...
Bùi Xuân Phái cũng đă nói " Vẽ là
để im lặng" Nhưng nếu ta được nói một điều giản đơn là,
tranh phố của ông đă được khái quát tới mức thượng thừa
bởi ông đă quá thuộc nó và có khi nó chỉ là cái cớ để
ông bày tỏ tâm tư :"Là niềm vui hay nỗi khổ. Nó
bay đi như tự do hay nó đọng lại như định mệnh cũng là."